Mail của Bút Gỗ – “Thư từ một đứa em dễ thương”

Vài dòng đệm gót – 17/11 rồi

Khi đi dạy, Chíp tớ cũng rất thú vị, rất khoái được chăm chút cho các mầm non văn chương, nhưng quả thật không dễ tí nào trong thời cuộc này. Đôi lúc Chíp thấy nản, tính bỏ nghề “gõ đầu trẻ”. Nhưng, gần đến ngày nhà giáo Việt Nam là Chíp lại thấy nao nao nhớ trường, nhớ lớp, nhớ mấy đứa học trò, nhớ mỗi lần mình rà sổ cho tụi nó lên đoạn đầu đài ấp a ấp úng, nhớ cả một thời của mình ngày xưa nữa. Rào trước đón sau thì cũng chỉ là một cái kiểu dọn đường cho Chíp “khoe” cái mail của một cô bé mà Chíp chưa biết đến từ đâu. Có điều, chính mấy dòng chữ của cô bé ấy khiến Chíp quyết định sẽ quay lại trường lớp một ngày không xa để tiếp tục thử thách chính mình và trồng thêm một ít ít trong số đó những hạt mầm như cô bé này vậy. [Read more...]

Did you like this? Share it:

KHOẢNG LẶNG PHÍA SAU THẦY

KHOẢNG LẶNG PHÍA SAU THẦY

Nguyễn Ngọc Thiện

Có những giờ ra chơi em xoè tay buộc gió

Có lúc nào bất chợt thấy thầy cuối hành lang

Thầy đứng một mình thôi, vòng khói thuốc lung linh

Đan thành làn mây trắng bay vào chốn mù khơi

Có những giờ ra chơi em ko còn vô tư

Khi thấy thầy in bóng, hun hút cuối hành lang.

Thầy nghĩ gì thầy ơi! có bụi phấn rơi rơi

Rơi rơi bạc tóc thầy, rơi rơi bạc nếp nhăn

Em nhớ mãi thầy ơi! em nhớ mãi thầy ơi!

[Read more...]

Did you like this? Share it: