Cà phê hay rượu?

Victor quán

Cà phê chỉ uống buổi sáng. Ban ngày đi ngang nhìn vào cửa kính bao bọc. Đất trời nhốt bên ngoài. Chẳng có gì thú vị đối với kẻ thích được tự do ngang dọc giữa đời. Bên trong nhìn cũng khá ổn. Một không gian nhỏ với mấy chiếc bàn được trang trí chậu hoa bé tí teo. Đáng yêu. Một không gian nữa dành riêng cho dàn nhạc Acoustic mỗi đêm. Ta hát cho nhau nghe. Giai điệu trong âm nhạc khiến người ta có thể dịu dàng và bao dung hơn. Victor của Huế. Ai đã đến. Ai đã đi. Ai ở lại. Ở nơi nào cũng có dấu chân. Ai còn nhớ và ai đã quên. Ở nơi nào cũng đầy đặn những kí ức.

Cà phê

Người khó tính, cà phê khét cháy, mùi lạ thì rất sợ. Đồ dỏm, đồ giả, đồ thối giữa thời hiện đại này càng ngày càng nhiều. Dân phố núi, ngày xưa còn là nữ sinh đã biết quái gì đến li cà phê đăng đắng, thấm sâu từng kí ức tuổi thơ buồn đau. Dân phố núi, ngày xưa khi rời ghế nhà trường, đi xa hơn nơi đó, mượn men cà phê làm thứ thuốc xoa dịu. Đắng lại càng thêm đắng.

Mỗi sáng thức dậy, ngắm mặt trời đổ nắng vào tháng tư, bỗng nhớ phố núi đang đón mưa về. Cà phê nơi này toát mồ hôi. Cà phê phố núi khe khẽ kéo chiếc áo khoác mỏng. Cái lạnh đầu mùa. Cơn gió cuối ngày, lướt qua thịt da, ấm áp tay trong tay một đôi tình nhân đang nhìn mưa mơ mộng. Cà phê tan chảy, lạt thếch.

Cho li chanh rum

Cô bạn ngoan hiền gọi li nước cà rốt, kể về anh chàng nào đó. Mắt ngác ngơ chìm đắm trong tình yêu. Ta gọi li chanh rum có vị ngọt, đắng, thanh, nồng. Say sao được mà say? Thơm. Ngon. Thú vị. Đêm bên ngoài là của phố phường. Đêm trong này là của riêng ta. Câu hát bận lòng. Nam ca sĩ nghiệp dư đang ngân giọng cho dài ra đoạn điệp khúc, cố gắng trêu ghẹo lòng người. Vài ba bàn tay vỗ vỗ, tán thưởng. Vài ba ánh mắt liếc liếc đưa tình của mấy nàng tuổi teen. Ta cúi mặt nhấp thêm một ngụm rum nữa. Cay trên đầu lưỡi. Cay nơi khóe mắt.

Cô bạn vẫn đang mơ. Ta đã tỉnh giấc từ lâu. Chợt nhớ có thằng nhóc nào đó, buồn tình đăng cái status: “Đôi khi muốn đi theo tiếng gọi của con tim. Nhưng con tim nó ngu quá…”. Ta phì cười. Cốc rượu hết đắng. Nhẹ nhõm. Bao dung một tí, người bớt khổ, đời bớt khổ, ta cũng thế.
Hôm nay, lại thèm một cốc chanh rum. Nhưng, thiếu bạn. Đành ngồi gõ chơi mấy dòng.
Nỗi buồn thoảng qua như gió thồi. Nhưng, nỗi đau thì da diết và dai dẳng đeo bám.

THG

Did you like this? Share it:

Comments

  1. Bạn là người khó thay đổi? !

  2. xuanhoa says:

    Ừ thì buồn,ừ thì đau.
    Thoảng qua hay day dứt ,nhưng nếu không có nó sẽ không trở thành người ! mieng rong
    Vô sg đê,chị đãi chanh-rum

  3. Một chút phá cách làm cho Chíp rất đặc biệt! eee

  4. Nói chung thì ba uống tùm lum, chẳng phân biệt buổi nào uống thức gì. Ngon là uống, không ngon, không cố. Có khi tương hai ba loại cùng lúc, hì hì hì…

  5. mariagianghien says:

    Thế là cốc tai hả Chíp!
    —–
    Tây Nguyên đê!
    clap

Speak Your Mind

*

clap hihi love ccc aaa hhhh eegg eee mieng rong hehe he duyen cuoi to kiss rotate chem confuse more »
More in Cà phê box, Chơi văn Box (68 of 259 articles)