Tôi đã quay đầu lại và đã nhìn thấy…

mkqc

Tôi đã quay đầu lại và đã nhìn thấy…

Tôi sẽ bắt đầu viết tiếp những điều đang còn dang dở, như một thứ kí ức từ trong quá khứ chảy tràn ở mọi khoảnh khắc mà tôi có. Tôi không dùng mực, bút, giấy hay bất cứ điều kiện tối thiểu nào để viết lại nó, những gì đã đi qua tôi, những gì đã hằn vết lên từng ngón tay, từng dấu chân, từng ngọt ngào hay đau khổ, từng nụ cười hay giọt nước mắt thầm thì.
Tôi sẽ viết lại nó, bởi những gì đã qua, không hẳn là một cơn gío vô tình. Gía người ta biết cách để nó lại sau lưng, và không bao giờ quay đầu ngoảnh mặt nhìn. Vì lẽ đó, mà tôi sẽ tiếp tục viết về nó, những gì thật sự đã từng đi qua tôi, dù chỉ mới vài giây phút đây thôi. Chẳng ai có thể chối bỏ được rằng: một sợi dây biết cách để kết nối tất cả những điều thật sự tồn tại ở ngay chính tại đây, ngay chính dưới bàn chân này của tôi, hoặc của tất cả mọi người. Lẽ dĩ nhiên, tôi đã thấy những gì vừa đi qua tôi. Nó trọn vẹn đủ đầy sắc màu dù có bị tro bụi phủ mờ đi chút ít. Chẳng sao đâu. Tôi vẫn nâng niu giữ gìn, dù đôi lúc nó làm tôi đau.
Tôi đã thấy những gì đi qua tôi, phải chăng là như thế nhỉ? Người ta cứ mãi hoài tưởng và hi vọng được ngắm nhìn mấy thứ xa xưa cũ kĩ, dù biết rằng mình cần hướng ánh mắt về phía trước của con đường để tìm lấy một lối đi.
Tôi đã thấy những gì đi qua tôi… Điệp khúc này biết đến bao giờ mới thôi lảm nhảm như một loại thanh âm ám ảnh và bám riết tôi mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi phút, mỗi giây. Chỉ là, bạn biết đấy, tôi thực đã nhìn thấy những gì đi qua tôi, vào một đêm mưa khi cái lạnh cuối mùa còn sót lại trên vỉa hè và tôi thì đứng co rúm so vai giữa phố đông người qua.

Tôi đã quay đầu lại và tất nhiên tôi đã thấy tất cả mọi thứ dù đang ở rất xa…

Vân Giang

Did you like this? Share it:

dăm ba phút sến súa

1334540322_mother-maybelle

Một nốt ghita buông chùng xuống thành dấu nặng, rồi bất ngờ thánh thót vút cao thành thanh sắc. Tôi nghiêng mình, nheo mắt. Đôi tay chưa từng chuốt vào sợi dây đàn nào, nay bỗng dưng khát thèm được lùa ngón theo từng phím, giết chết hay thả lỏng những cảm xúc đã từng ham rong chơi quên cả đường về, theo sông bỏ núi, rời xa yêu thương, chỉ để đuổi bắt những đam mê còn dang dở.

Thêm một nốt nữa, dẫu chưa kịp thả xuống cung bậc của giai điệu kia vẫn còn đang chờ đợi, bỏ ngỏ, tôi lại ngồi đây và mơ đi cho hết đến đường chân trời, tít tắp đang vẫy gọi, mà chẳng thèm màng đến cả một mùa thu đã rơi rớt hết tự bao giờ, cùng với bao nhiêu là lá khô đang chết rục hòa tan thành mùn vào trong tận miền đất thẳm sâu.

Tôi sẽ gắng kéo rê về đồ cho nỗi buồn xuống thấp hơn. Tôi sẽ gắng lướt qua mi để lên pha, cho cung kia cao lên thành cái nheo mắt tinh nghịch tràn đầy niềm vui dù chỉ trong chốc lát thôi. Một chiều tan mây, chưa kịp vợi đi những u ám của ngày, tôi mong đêm đến, mong mưa về ngân lên khúc ru quen thuộc mà tôi còn nhớ nơi núi rừng xưa mỗi lần mái tôn ì ào gõ tiếng mưa rơi thành bản nhạc kí ức không thể nào bỏ sót và lãng quên trong lồng ngực đang đập từng nhịp vơi – đầy.

Chíp Trần

Did you like this? Share it:

Thật ra thì…

cheo-leo-và-chông-chênh

Thật ra thì,…

có những cuộc chơi đã quá đông người tham gia, và bạn không cần phải thò cái đầu của mình chen chúc vào đó nữa. Chẳng có việc gì để bạn làm, một khi họ nghĩ rằng: bạn chỉ là kẻ thừa thãi trong cái vòng tròn họ đã vẽ sẵn trên mặt phẳng nọ, cùng những cái ô vuông, hay tam giác, hoặc hình thù nào khác đang tồn tại.

Thật ra thì,…

nếu như bạn cảm thấy không bị phiền lòng, sẵn sàng chịu được sức ép từ những thớ thịt nung núc hoặc những đốt xương gầy như gai nhọn của xương rồng miền sa mạc, và chịu được những luồng hơi thở nồng nặc mùi người, nóng nảy đến chảy mỡ, để bước chân vào giữa các ô trong vòng tròn, như một trò chơi xóc đĩa giữa chợ, vậy sao bạn phải ngại ngùng, ngúng nguẩy điệu bộ này kia như một kẻ dối trá?

Thật ra thì,…

tôi nghĩ rằng: bạn vẫn có thể tìm được cho mình một chỗ đứng cùng họ. Nhưng, bạn biết không, cho đến lúc đó, chắc chắn bạn cũng chỉ là một trong số họ mà thôi. Bạn có thể bắt đầu cái thái độ ích kỉ khi chăm chú liếc mắt nhìn về phía con người mới nào đó đang nhăm nhe chen vào hàng và cướp đi cái thứ tự mà bạn đang đứng, mà bạn đã cố lắm mới giành giật được.

Thật ra thì,…

bạn từng nghĩ rằng trước đó: “không, không tôi sẽ chẳng bao giờ giống họ đâu”. Thật sự, chẳng có gì là không thể ở trong một cái vòng tròn khi mà số thứ tự của từng người được thay thế, quay đều và lặp đi lặp lại như một chiếc bánh xe chạy mãi trên một con đường, hoặc như chiều kim đồng hồ cứ thế quay mãi hai tư giờ một ngày vậy đó. Bạn biết đấy, bạn sẽ lại bắt đầu lây nhiễm cái thói xấu của loài người mỗi lần bước chân lên bục, bước chân vào vị trí của một cái vòng tròn quay mãi đến nhàm chán. Bạn bắt đầu nhơn nhởn coi khinh, và nảy nòi sự hẹp hòi, đố kị khi nhìn vào thứ tự của ai đó phía trên bạn, có cái bục cao hơn bạn hoặc là mới ngấp nghé nhón chân dẫm phải cái ô mà bạn đang đứng. (chắc hẳn là bạn đã chuẩn bị tư thế sẵn sàng đá đít hắn rồi).

Thật ra thì,…

chỉ vì một cuộc chơi đã có đủ người, thường không cần thêm ai khác nữa. Miếng mồi ngon đâu dễ chia đôi. Bạn có nhìn thấy phía trước mình, rừng già đang dần dần cháy rụi, chim muông không còn nơi để trú ẩn và ca hót mỗi sáng bình minh/ biển sâu đang vỗ sóng đánh dập vùi những con thuyền, chôn vùi tất thảy sự tham lam của loài người vào tận đáy. Bạn có nhìn thấy sau lưng mình: hai con sói con, chưa kịp học cách săn mồi, đã biết gầm gừ, đe dọa lẫn nhau để được miếng thịt đỏ đầy máu.

Thật ra thì,…dẫu thắng hay thua, tôi cũng chẳng khác gì bạn, tôi cũng chẳng thể là tôi. Cái vòng tròn này thì vẫn chễm chệ trêu ngươi trước mặt.

Thật ra thì,… tôi chẳng cần phải viết ra những câu chữ này, bởi vì nó đã quá thừa thãi và không có ích lợi gì cho một cuộc chơi.

 

Trần Hương Giang

Did you like this? Share it:

Dọn dẹp năm cũ

15678.jpg

1. Mở mắt ra, thấy bầu trời vẫn âm u như mọi khi.

2. Trườn dài thân xác trên chăn chiếu mãi, cũng chán.

3. Lấc cấc liếc quanh, nhìn thấy một đống bùng nhùng phía trước.

4. Ta bật dậy, thò tay nhấc từng thứ trong hốc, trong góc tủ, trên kệ sách cũ kĩ, đã hoen màu, mờ bụi cả năm trời, lười nhác không lau chùi ra ngắm nghía. (Ờ thì, cứ phủ lên hết đi, che hết đi, tất thảy những gì còn có gía trị tự khắc nó sẽ tồn tại một cách vĩnh cửu).

5. Vài tờ giấy, vài câu chữ nghiêng ngả, ta gom lại, chất thành từng ôm, từng bó giấy. Sờ sờ mấy em “thông báo khoa học”, tiện tay ta ném luôn vào sọt rác. (không nâng niu nữa đâu, biếu các bà đồng nát thôi). Có ai nghĩ được rằng: chữ nghĩa bây giờ rẻ không thể tả? Tiền định lượng tất cả mọi giá trị. Đam mê chỉ là thứ ảo tưởng, phù du.

6. Xếp đặt lại căn phòng, bất giác thấy chiếc ba lô đã quần áo sẵn sàng nằm gọn dưới gầm bàn. Chợt nghĩ ta như một con ngựa hoang, quen chân, quen cả cái thói ngang tàng giữa trời cao đất rộng. Nơi nào chẳng có dấu chân ta?

7. Năm cũ đem cất vào kho thôi. (có ai đó bảo thế). Ta mừng thêm một cái tuổi, để nó đuổi xuân đi, mà mếu máo ngó quanh quất, ngó luôn xuống hai bàn tay xương gầy mỏng manh của mình, thương thân.

8. Kệ. Ta chẳng tha thiết gì với con số 2013 đầy biến động, đầy chán ngắt, đầy đau thương.

9. Tóm lại, thì xuân về. Tóm lại, thì xuân này có khác gì với mấy xuân trước. Tóm lại thì là như thế. Đời người chẳng mấy chốc.

10. Và, ta nghe gió chướng đâu đó ngược đường đang lùa vào tận tim óc mình lạnh buốt. Bao giờ ánh nắng ấm áp mới thật sự soi chiếu vào tận thẳm sâu những khổ đau, trầm luân của loài người?

VG

 

Did you like this? Share it:

Biến tấu mùa đông

 

winter

 

1. Hôm qua còn là ngày cũ, thời gian chậm chạp đi về từ những khoảnh khắc lặng thinh bên cạnh tiếng tíc tắc từng nhịp phút giây của chiếc đồng hồ và cả bốn bức tường câm nín, giam hãm thân phận, linh hồn con người.

2. Hôm nay, tôi ngỡ ngàng bắt gặp một cảm giác quen thuộc mà cố tỏ vẻ như mới mẻ lắm khi nó vừa chạm vào thịt da mình. Tôi nghe gió lùa qua buốt lạnh, thấy bầu trời âm u như những tháng năm nào, thấy tất cả bỗng dưng chùng lại, và những hoang mang thì ở phía trước con đường.

3. Tháng mười hai về. Tôi không buồn sờ nắm, hay háo hức chờ đợi để được yêu, được ôm ấp, được vỗ về những cảm giác như bao kẻ ngây ngô, khờ dại khác. Tôi cũng chẳng buồn mở to đôi mắt, để ngắm nghía một bầu trời đã nhuộm màu của khói bụi, của thương đau, của lừa dối, của những gì đó nữa trong thời đại mà con người không tài nào định hình nổi. Có gì đâu. Có gì đâu. Mùa đông bao giờ chẳng lạnh?

4. Một vài kẻ hân hoan, vừa run lên sung sướng vừa hét la chào đón. Một vài kẻ âm thầm lặng lẽ, rên rỉ co quắp. Một vài kẻ thả cảm xúc đi rong, quên níu giữ nó lại sau thềm lá, khi bà chúa đông phất tay một cách vội vã và tàn nhẫn để xua đuổi mùa thu vàng trên những cánh đồng. Tôi, ngước mặt lên trời, chân chạm nhẹ trên mặt đất, bỗng thấy mầm cây đang nẩy lộc đâm chồi, tự mình đặt câu hỏi: “Mầm ấy, chồi ấy có kịp được lên xanh, có được trưởng thành, và có được hiên ngang tỏa bóng cao vút để đón nắng hay chăng phải tiếp tục chờ bão tố của mùa sau?”…


5. Và cuối cùng, khi ngoài ô cửa sổ, không còn những lấp lánh quen thuộc xiên chiếu mỗi sáng tôi thức dậy nữa. Và, cuối cùng khi xung quanh tôi chỉ: vang vọng vài tiếng còi xe, vài âm thanh chát chúa của nhịp đời đang vồn vã. Tôi sẽ thấy mỗi hình hài của con người đang lầm lũi. Tôi sẽ thấy một mùa đông dài buốt lạnh đang bám riết dai dẳng lên thịt da mình. Tôi sẽ thấy những cô quạnh của kiếp người đang thức giấc, thay vì ngủ vùi.

Nằm nghe thổn thức rệu rã trong khúc biến tấu ghita.

những ngón tay gõ đều đón đưa tất cả mùa qua mùa…
đợi chờ một đêm thánh,
chỉ để được quỳ gối, nguyện cầu những bình an ngày chúa giáng sinh…

VG

 

 

Did you like this? Share it:

Tùm hủm tùm hum

prayer

Đoàn tàu lướt qua, ô cửa tàu cũng vùn vụt lao theo tốc độ, chỉ đọng lại một ánh mắt vướng víu bên lề đường, không nguôi níu kéo chiều ý nghĩ vất vưởng của kẻ vừa đi ngang qua một mảnh đời chắp nối.

Tùm hủm tùm hum.

Cái thực thể đó, cái hình ảnh đó nhập nhòa trong làn mưa chiều vội vã, hoặc chỉ là rất chậm, đủ để thấy đất trời có rộng rãi, bao la, sông núi có ập òa ru vỗ xung quanh, thì bóng dáng nọ, vẫn rất chi bé nhỏ. Chàng (ông ta, con người đó,…) hoặc chẳng ai cả, chỉ là một chiếc áo mưa quấn vòng tơi tả giữa gió, đang lẳng lặng ngồi thả cần câu. Bốn bề bát ngát. Bốn bề vồ vập. Bốn bề ngập tràn nước mắt. Bốn bề xót xa.

Tùm hủm tùm hum.

Ngồi yên. Mưa. Chiếc cần câu cong vút mỏng manh như sợi tơ trời thả xuống thung lũng sâu. Nước vây quanh. Chàng – chỉ là một thực thể mờ ảo. Tôi, rất thật. Nhưng đối lập. Tôi chuyển động. Chàng ngồi: tùm hủm tùm hum. Đời người chật vật mãi. Con cá, con tép, trốn nấp đâu mất giữa những kênh mương, giữa buổi chiều mưa, giữa vô vàn nước là nước.

Tùm hủm tùm hum.

Chàng lặng lẽ biến mất. Con tàu đã đi xa thật xa. Ô cửa tàu đã thay hình, đổi dáng những khung cảnh dần dần lướt qua. Tôi nhắm mắt lại. Thấy đất trời trong lòng mình vô biên, vô lượng. Tôi nhắm mắt lại, thấy sông nước trập trùng trên từng bước chân. Bỗng dưng, thèm muốn, một lần đứng trên đỉnh núi nọ, giang tay ôm trọn, hét lên thật lớn giữa thinh không để xóa tan, những điều ngổn ngang đang buông chùng ở trong lòng.

Tùm hủm tùm hum.

Điều mà chàng muốn, rơi rớt nơi nào? Trong tiền kiếp hay trong sự vô thức của một kẻ đang thả chiếc cần câu giữa trời mưa gió? Con tàu đã rời đi, xa thật xa, chàng,… có còn ngồi đó? Điều mà tôi muốn, đang bay lưng chừng hay đã trôi tuột trong những tiềm thức ngủ quên?

Tùm hủm tùm hum.

Có Ông già nọ cười giữa đất trời, sông nước mênh mông một vùng…

Vân Giang (24.7.2013)

Did you like this? Share it:

Những đám mây

mây

Không phải là mặt đất, không phải là thẳm sâu của vũ trụ bí ẩn, xa tít tận đâu đó. Tôi chỉ thấy ở chính giữa bầu trời và mặt đất là những đám mây. Tôi mơ. Tôi ao ước có thể cầm nắm được những hình thù cuộn xoáy trắng xóa, trắng đục, hoặc trắng pha màu đỏ dìu dịu của ánh mặt trời cuối ngày đang loang nhẹ khắp chân mây, tạo thành một không gian ấm áp. Tôi chập chờn giữa mơ và thực. Tôi mơ về những đám mây. Một giấc mơ khi tôi không ngủ, khi tôi vẫn mở mắt để ngắm nghía nó. Những đám mây có khi bình an lặng yên như khoảnh khắc này đây, tôi đang đi ngang qua giữa bầu trời, và cũng có khi cuộn xoáy thành màu xám xịt mùa bão, khi tôi ngửa mặt lên từ dưới mặt đất.

Khi chỉ là một thực thể dưới mặt đất, người ta thường nghĩ về những đám mây, nghĩ về những đốm sáng lấp lánh trên cao. Tôi đã đi qua những đám mây, đi trong những đám mây, tôi nghĩ về nụ cười hiền từ của bố, tôi nghĩ về những người thân đã rời khỏi mặt đất để đến một thế giới khác, nơi bình yên cuối cùng duy nhất của một cuộc hành trình. Những đám mây bỗng chốc trở thành sự kết nối kì diệu trong linh hồn tôi. Có một vài người đi cùng tôi qua những đám mây, họ trầm trồ, trố mắt ngạc nhiên, đưa tay chỉ trỏ những cái đuôi khói kéo dài thành từng vệt trong mây, họ háo hức ngoái nhìn thật lâu những ánh sáng lấp lửng phía xa xa trong mây. Bỗng chốc, tôi không muốn nằm mơ nữa, tôi muốn tất cả là hiện thực, là sự bình an trong từng ánh mắt của họ khi reo vui hớn hở mỗi lần nhìn thấy mây.

Tôi cũng có khác gì họ? tôi cũng muốn được thò tay ra ngoài, giữa bầu trời rộng rãi này, để sờ nắm, để nặn hình, tạo tượng mây, để tung tăng đôi chân nhẹ tênh trên những đám mây, để không còn cảm giác đá sỏi rắn đau đang đâm tua tủa dưới lòng bàn chân bằng xác thịt của mình nữa. Tôi cũng chỉ là thực thể bình thường đang cố ngoi ngóp thở, hoặc tồn tại giữa cuộc đời đầy sóng gió và bão tố. Tôi thích những đám mây, tôi thích ngắm chúng bay lơ lửng như khói tỏa dưới chân đồi, sau rặng núi là chái bếp hiền hòa của mẹ ngày xưa…

Một đám mây vừa lặng lẽ bay lướt qua, rất gần khung cửa kính mà tôi đang nhìn hoặc là tôi đang đến rất gần nó? Thôi, sao cũng được, miễn là giấc mơ về những đám mây trong tôi vừa hư vừa thực. Tất cả mọi thứ chỉ là tương đối. Tôi chỉ đang đi kiếm tìm một sự tương đối nào đó mà tôi cảm thấy hài lòng nhất.

Đôi khi, hoa cỏ xanh tươi không phải là hình ảnh hiện hữu trên mặt đất.

Đôi khi những đám mây không thể chạm với được là hình ảnh giữa bầu trời này.

Thế đấy, thử tưởng tượng xem, chúng ở đâu?

VG

Did you like this? Share it:

Miền Trung ơi…

(Đã xem đi xem lại clip này mấy lần rồi, vẫn ứa nước mắt)

 

Nước lên. Lũ về.

Tràn. Ngập. Trôi. Trôi hết.

Khóe mắt khô khốc không còn rỉ rả hoặc khóc òa được nữa.

Miền Trung ơi. Xót xa khúc ruột của đất nước tôi.

Nước lên. Mênh mông. Đục ngầu màu bùn đất. Trắng xóa màu tang tóc.

Người đàn bà xõa tóc, gục xuống bên chiếc quan tài người thân vừa mất, không có đất để chôn.

Ông già lội nước, bì bõm cố với tay đến thùng mì tôm cứu trợ. Đói, đói lắm rồi.

Đứa bé kê vội mấy hòn gạch trên khoảng không gian khô ráo duy nhất, lùa ít rơm còn xót lại, nấu tạm gói mì tôm se thắt. Em đưa tay quẹt ngang dòng nước mắt, nói lên cái ước mơ bình thường mà tưởng chừng như lớn nhất: “Ước chi có cơm để ăn”…

Nước vẫn ngập. Nước vẫn tràn lênh láng. Nước vẫn còn lấp hết những mái nhà nghèo khổ rách rưới.

Nước phủ cả dải đất Miền Trung, cả những cánh đồng. Nước vây tròn cả kẻ đã chết và người đang sống…

Miền Trung ơi, Quảng Bình quê ta ơi, Hà Tĩnh mình ơi…

Có còn ai hát nữa câu dân ca ru rơm rớm nước mắt cay đắng chia phôi?

Có còn ai tha phương, lòng nghẹn lòng, thương đứt ruột quê mình mỗi lần nhìn nước lên, lũ về nữa hay thôi?

Có ai ở đâu đó khắp bốn phương trời, lắng nghe tiếng người Miền Trung đang thất thần kêu gọi???

Mùa thu này, không có những con đường rải lá vàng mơ mộng.

Mùa thu này, chỉ có tang thương, khi đồng hóa thành biển, thành sông.

Mùa thu này, chỉ toàn là nước mắt mênh mông…

Miền Trung ơi…

Quảng Bình quê ta ơi…

Hà Tĩnh mình ơi…

Lũ đã về rồi…

VG

 

 

 

Did you like this? Share it:

Lặng yên nghe mùa thu này

Brazos-river-and-autumn-ground-fog1-960x640

Tôi băng qua những bầu trời đầy gió bằng ánh mắt chông chênh neo buộc lại từ nơi nào đó, lắng tai nghe bão về từ phía xa xa, từ những đám mây xám ùn ùn kéo đến không ngơi, không ngớt, từ những tiếng sấm nổ rền vang vào buổi chiều mùa thu nghẹn ngào ngột thở. Tôi dừng lại bên những ô vuông quen thuộc: tiếng cửa kính va vào nhau run lên bần bật, tiếng mái tôn bay trong đêm khuya nhà nhà không thể yên giấc khi gió giật mạnh lên thêm từng cấp.

Tháng chín: Cánh đồng nào đang khô ráo, reo vui những ngọn lúa thì thầm khoe hạt mây mẩy vàng, nay ngập chìm trong biển nước mênh mông bát ngát. Đồng hóa thành sông. Đồng hóa thành biển. Mấy ngôi mộ nằm giữa đồng cũng ngoi ngóp thở. Thương kẻ nằm sâu trong mấy thớ đất kia đã lạnh, nay lại càng lạnh hơn nữa. Đồng quê tôi đấy. Đồng miền Trung du đấy. Cái đòn gánh, gánh nặng cả hai đầu đất nước. Cái eo thon thả kia đang oằn mình lên mỗi lần bão, lũ về. Mùa thu nào cũng thế. Lặng yên, nghe từng giọt nước mắt xót xa rơi lặng lẽ.

Tôi băng qua những dòng người nối dài theo hình chữ S. Bắc – Trung – Nam, như tạc như vẽ nên một hình hài bất tử vừa mới trút cạn sinh lực, thở hơi cuối cùng khi mùa thu trên phố đã bắt đầu thơm nghẹn nồng hương hoa sữa, khi chiếc lá trên cây vừa tự mình lìa khỏi cành để về với cội nguồn, đất mẹ. Tôi chỉ là một con người, một linh hồn nhỏ bé, đưa tay quẹt vội dòng nước mắt, nghẹn ngào nén lại những cảm xúc từ tận đáy tim mình. Ai cũng biết tình yêu là sự mặc định sẵn, điều tử tế nhất còn lại để định hướng cho tâm hồn họ mỗi lần lầm lỗi, mỗi lần muốn được thanh lọc khi sống đọa thác đày trong những bon chen thường nhật. Chính lúc này đây, chính mùa thu này đây, tôi đã nhìn thấy tình yêu nhân rộng, nhân rộng mãi mãi thành hình tượng bất tử trong lòng người khi nối thành từng hàng dài, hàng dài nắm tay nhau cùng nguyện cầu cho một linh hồn vĩ đại vừa về với tổ tiên, vừa về với quê cha, đất mẹ. Tôi còn muốn nói gì hơn, là lặng yên, chỉ để nghe mùa thu này, tháng mười này: có những giọt nước mắt không thể gọi thành tên đã đi vào lịch sử.

Tôi không băng qua nữa, từ trên những mái đầu: Dù tóc xanh, hay tóc trắng, dù phơi nắng, phơi sương, dù bão lũ đau thương, dù tang tóc ngập tràn khắp phố phường, đến thôn quê vẫn thấy họ kiên cường đứng lên dựng lại cột nhà, lợp lại mái tôn che chắn. Tôi không băng qua nữa, tôi dừng lại để biết rằng: trên những tuyến đường vẫn có những trái tim ấm nóng đang sớt chia bằng mỗi chuyến hàng cứu trợ, mỗi lời động viên, ủi an của từng người khắp mọi miền đất nước gửi về miền Trung mùa bão lũ. Tình yêu là ở đó chứ còn đâu. Đau thương sẽ hóa thành sức mạnh. Tình yêu sẽ hóa thành bài ca bất tử. Trái tim sẽ dẫn đường chỉ lối cho con người. Mùa thu này, tình yêu ngập tràn ở khắp mọi nơi. Tôi đứng lại, lặng yên, không còn nghe gió bão thổi, chỉ một thôi: giọt nước mắt nóng hổi đang lăn…

Mùa thu này…

Tôi khóc một người

Cả vạn người khóc một người

Cả triệu triệu trái tim khóc một người

Mùa thu này, tôi và họ khóc chung cho một người, hay cho riêng chính mình giữa cuộc đời yếu đuối?

Mùa thu này…

Có nhiều kẻ cùng một ý nghĩ như tôi: “Hãy lặng yên thôi, để lá được rơi giữa đêm khuya khoắt, để Người được về với nguồn cội an nhiên như vốn dĩ lẽ thường của một kiếp nhân sinh”…

Mùa thu này…

Khép lại những mùa thu sau…

Ai đó vừa thì thầm hỏi tôi qua ô cửa sổ: “Đến bao giờ, trên bầu trời lồng lộng gió sẽ xuất hiện thêm một vì sao sáng nữa?…”

Đài báo: Nghe tin bão xa. Mùa thu chập chờn toàn gió là gió. Ô cửa giật mạnh. Nước mắt rơi nhanh…

Thương cả đất trời, thương cả những kiếp người lầm lũi đi qua cuộc trường chinh khi gót đã mòn, chân đã mỏi.

Vân Giang

 

 

 

Did you like this? Share it:

CÒN VƯƠNG LỬA ẤM…

Tất cả những cảm xúc vẫn còn đó, những giọt nước mắt vẫn cứ rưng rưng trên mi của từng người, từng người…

Yêu thương, kính trọng, và thần tượng hóa như một niềm ủi an tâm linh còn lại. Xin được đăng tiếp bài viết lắng đọng niềm xúc động riêng của anh Nguyễn Phạm Đình Thảo, nhưng lại là một “ngọn lửa ấm” đang lan tỏa chung trong lòng tất cả người dân đất Việt trên khắp mọi miền cả nước đối với Đại tướng Võ Nguyên Giáp.

1173604_430446943728534_1424292593_n

Gần 8 giờ tối ngày 4 tháng 10, tôi dừng lại khá lâu trên dòng trạng thái của một người bạn, anh viết: “Mỗi người một status, cộng đồng mạng đã nhanh chóng làm nên một bài điếu văn sống động và tình cảm”. Anh là nhà báo, ngắn gọn vậy thôi. Tôi bắt đầu tìm sang trang nhà mấy người bạn thì đã rõ ngọn nguồn của sự mất mát. Cảm xúc thật khó diễn tả vào thời khắc ấy. Cả trong ý nghĩ cũng bất chợt chênh chao, hụt hẫng. Tần ngần hồi lâu rồi tôi chỉ biết chọn một bức ảnh trắng đen để thay cho ngôn từ trên dòng thời gian đêm ấy.

Trong suốt những ngày qua, ngoài việc công, gia đình và những thường nhật khác, tôi không khác so với hàng triệu đồng bào mình – dành tình cảm cho vị Đại tướng kính yêu. Điều thiêng liêng ấy như một phép màu đã kết nối mọi người từ trong sâu thẳm trái tim. Không ai bảo ai phải nghĩ thế, làm thế. Sự kết nối có thể đếm bằng triệu người đã trực tiếp đến ngôi nhà số 30, nhưng không thể đếm được sự mênh mông bất tận ủ kín trong miền tình cảm thiêng liêng của người dân Việt.

Tôi từng thảng thốt về số ít bạn trẻ mê muội chìm trong thần tượng làng giải trí. Tôi lo cho chính mình, vì con tôi đang tuổi lớn. Những ngày qua tôi thấy nhẹ lòng hơn. Bọn trẻ nhà tôi cũng yên lặng theo dõi những bản tin thời sự đặc biệt. Tôi tôn trọng, để chúng được nghĩ và cảm nhận theo cách của riêng mình.

Ấm lòng làm sao khi thấy một bạn trẻ trong thành phố này tự thiết kế một bức ảnh với dòng chữ “Chào đồng bào, tôi đi !”. Tình cảm trong sáng của bạn như bừng lên trong ánh hào quang rọi chiếu những nấc thang về phía cao vời. Được biết, bạn tôi – một nhà thơ – cũng đang hoàn thiện tác phẩm dâng Người. Trong số 103 câu thơ ấy ít nhiều anh cũng sẽ nói hộ lòng tôi. Tôi chờ mong điều đó.

Và còn nhiều lắm những “đóa sen trắng” tinh khiết quanh tôi. Sự kín đáo gói trong tin nhắn, trong ánh mắt rưng rưng cúi xuống mặt báo hay màn hình. Cố giấu đi cảm xúc của bản thân cũng là cách chia sẻ nỗi buồn cùng mọi người. Đằm sâu lắm, dung dị lắm ! Sự chia sẻ không ngại ngùng, không giấu diếm thì nối tiếp trong những cuộc chuyện trò hay trên trang cá nhân của mỗi người. Bữa cà phê sáng cũng bớt tẻ nhạt. Những bàn tay, ánh mắt quen lướt phím ảo dừng lại để cùng chung nhau câu chuyện cảm động. Câu chuyện kết nối chan hòa từ người này sang người khác, bàn này sang bàn khác. Những “đóa sen trắng” mãn khai ấy là tấm lòng bạn bè, đồng nghiệp quanh tôi. Nhiều lắm !

Đâu đó, những hằn học, đố kị, toan tính thiệt hơn trong cuộc sống đời thường cũng lắng xuống nhiều, tan chảy bớt đi. Nhà văn Nguyễn Ngọc Tư thật có lý khi nói về điều này. Tôi tin chị, tin cuộc sống quanh mình. Cũng từ một góc nhìn nhân bản, sâu sắc, ông Trần Đăng Tuấn đã chia sẻ với mọi người một chữ Dân quen thuộc. Đọc những dòng viết của ông, tôi như thấy lấp lánh hào quang từ trống đồng, chim hạc.Vần xoay suốt chiều dài lịch sử, ánh hào quang từ lòng dân vẫn lấp lánh tinh túy và lan tỏa mạnh mẽ diệu kỳ.

Tôi cũng nhận ra những khoảng lặng đâu đó… Như một góc khuất riêng tư, mỗi người có cách tư duy và chiêm nghiệm về một vấn đề. Nghĩa tử sẽ ươm nguồn sáng cho mọi tấm lòng nhân ái, bao dung.

Tiễn Người trong cảnh “nước mắt rơi chung”. Giọt đau rồi sẽ vơi dòng vì sự sẻ chia, đồng điệu của khối đại đoàn kết toàn dân tộc. Mỗi tấm lòng dường như đang được sưởi ấm bằng ngọn lửa yêu thương, nhân hậu và nghĩa đồng bào.

Soi mình để giữ gìn lửa ấm trong tim…

Nguyễn Phạm Đình Thảo

Did you like this? Share it: